Chợt mưa chợt nắng đường nào 
Bậu còn ru cạn gầy hao đêm ngày 
Qua về múc nước bờ ao 
Giặt cho vơi chút thương đau võ vàng
Giang hồ Qua vẫn đi hoang
Tô thêm chút mộng đa mang cuộc người 
Qua bỗng khóc Qua bỗng cười 
Lạ quen mấy nẻo mà lười về quê 
Bỏ làng biệt xứ u mê
Thuở tròn mười tám con đê cũng buồn 
Một đời sống không cúi luồn 
Một đời sống như... tuồng cải lương
Ví mà Bậu có còn thương 
Ví mà Bậu chẳng ôm rương theo người 
Giờ Qua khóc cũng như cười 
Giờ Qua đếm đến mười cơn đau
Trời đêm nay chẳng còn sao 
Bậu ra ngồi ngóng ngõ sau mịt mù 
Trót một lần lỡ thiên thu
Bậu - Qua còn đó, Chức - Ngưu chết rồi 
Vẫn chợt mưa nắng đó thôi 
Qua vẫn đong, đốt lỡ bồi sông quê.