Không hiểu

sự thật không bao giờ sẽ hiểu

cảm giác lừng chừng không chắc mình nên thương hay giận

khi rõ ràng mong, chân thật trông mong

loại cảm tình đơn sơ như cây cỏ

loại cảm tình đêm đông vùi mình trong chăn nghe bà kể chuyện

chỉ là

gió bốn bên chê phên thưa cứ rít gào trống trãi

rú gọi từng hồi mà…

chăn mỏng, mộng mềm, gối chật, đêm thênh thang.

 

Không biết

có nơi nào giúp cai được khát khao

khát một chút tình thương yêu bà cháu

thèm nghe câu chuyện cổ

chỉ là

ừ, tuổi thơ ấy, người kể truyện cổ tôi nghe

không phải người bà tóc bạc

ba tôi

ừ, ba tôi

câu truyện cổ lẻ loi như tuổi thơ ba

như tuổi thơ tôi

không đành lòng cứ bên này, bên kia vá víu

câu truyện cổ vẫn trống huơ, trống hoác

phênh vẫn thưa, gió vẫn lùa

câu truyện cổ lạnh cóng

mảnh chăn vá chằm, vá đụp của ba không che nổi bốn bề rét lạnh

không che được tuổi thơ tôi thèm khát

không che được

không bao giờ che được

như tuổi thơ ba trăm ngàn vệt thủng.

 

Như sự thật

đâu bao giờ sẽ hiểu

sợi khói mềm đâu hiếm lạ với hoàng hôn

như tuổi thơ tôi, như tuổi thơ ba

cứ hiếm lạ với từng chiều đơn sắc nhất!

- Hải Điểu -