Trở bấc + Dốc ngược miền kí ức (Tuyền Thị - Kiên Giang))


Trở bấc


gió bấc về chắc nhớ lắm em ha

gian nhà lá trống, chân không ngăn nổi mùa gió trở

mấy chị em co ro trong cái mền má vá

đứa kéo bên này, đứa rịt bên kia

đứa ó, đứa la, đứa đòi méc má

rồi cười rung nhà khi nó rách hai

 

gió bấc về chắc nhớ lắm em ha

nồi cơm nóng dọn lên với ơ kho quẹt

mấy chị em cứ như đã hẹn

đua nhau ăn coi đứa nào nhiều

rồi thiếu điều đứa nào cũng khóc

khi chưa no, cơm đã sạch nồi

 

gió bấc về chắc nhớ lắm em ha

những buổi ra đồng cùng nhau kéo cỏ

mấy chị em đầu xù, mặt đỏ ….

bởi mấy con bù mắt cắn - vừa gì

rồi đứa nào đứa nấy nhảy lưng tưng

thách bù mắt: đố mày vô cắn được.

 

gió bấc về em nhớ lắm em ha

mùa lễ hội – đua ghe ngo náo nức

mấy chị em thi nhau túc trực

từ sáng sang trưa quên cả cơm chiều

má mắng nhiều nhưng ba lại vội bênh

kệ tụi nhỏ! Có bấy nhiêu niềm vui đó

                    ….

nay bấc về chị thấy nhớ em ghê

nhớ nhà ta của thời xa xưa trước

tận phương trời em có thấy

lạnh lắm không em khi gió trở mùa?!

 

Dốc ngược miền kí ức


lăn qua bên kia người

ta lui cui cõng mặt trời đi tìm quá khứ

bông lúa ngậm cái nắng sau hè

con châu chấu nhảy nhào, con cào cào ngốn cỏ, con tu hú gọi bầy

thương vời vợi

mẹ đợi cha về dọn bữa cơm trưa

tiếng cười đùa háo hức chạy dưới mưa

tiếng la ó giành nhau mấy trái ổi

chút ngậm ngùi khi bị cúi đòn roi


to tát gì

có to tát gì đâu

vậy mà sao ta dốc ngược cả một miền kí ức

vẫn không thể nào

vin lại chút ngày xưa…

(Tuyền Thị - Kiên Giang)

Bài được đăng bởi biên tập viên Phạm Ngọc Hiền − 00:03, ngày 14/04/2021